Người Thành Công
Avsnitt

Tại sao biết lỗ nặng nhưng các quốc gia vẫn đăng cai World Cup?

Dela

Năm 2014, Brazil chi hơn 15 tỷ USD để đưa World Cup trở lại quê hương của vũ điệu Samba. Một thập kỷ sau, Sân vận động Mané Garrincha, một trong những công trình bóng đá đắt đỏ nhất tại thủ đô Brasília, lại được tận dụng làm nơi đỗ xe buýt công cộng mỗi ngày. Cách đó hàng ngàn cây số, Nam Phi vẫn phải chi tiền bảo trì hằng năm để giữ cho những sân vận động khổng lồ từ World Cup 2010 không xuống cấp hoàn toàn. Những hình ảnh ấy cho thấy mặt trái ít được nhắc đến của các kỳ đại hội thể thao tưởng như chỉ toàn ánh hào quang.Nếu nhìn vào những con số thuần túy, World Cup giống như một canh bạc mà nước chủ nhà thường nắm phần thua. Phần lớn doanh thu từ bản quyền truyền hình, tài trợ thương mại và vé xem bóng đá chảy về FIFA, tổ chức có trụ sở tại Zurich, Thụy Sĩ. Trong khi đó, quốc gia đăng cai phải gánh phần lớn hóa đơn xây sân bãi, đường sá, sân bay và những khoản nợ có thể kéo dài nhiều năm sau khi tiếng còi mãn cuộc của trận chung kết đã tắt.Nhưng nếu đây thật sự là một bài toán lỗ ngay từ khi đặt bút ký, tại sao từ các cường quốc phương Tây cho tới những vương triều giàu có ở vùng Vịnh vẫn cạnh tranh quyết liệt để giành quyền tổ chức? Có phải các nguyên thủ quốc gia và giới tài phiệt đứng sau những canh bạc hàng chục tỷ USD này đơn giản là không biết tính toán? Hay đằng sau quả bóng tròn lăn trên sân cỏ là một ván cờ khác, nơi tiền bạc chỉ là một phần nhỏ trong bài toán lớn hơn về quyền lực, hình ảnh và vị thế trên bản đồ thế giới? Đó chính là câu chuyện mà chúng ta sẽ cùng lần theo video hôm nay.

Podden och tillhörande omslagsbild på den här sidan tillhör Người Thành Công. Innehållet i podden är skapat av Người Thành Công och inte av, eller tillsammans med, Poddtoppen.