VOV1 - “Việt Nam chính là quê hương của con.” Đó là điều cậu bé Hà Lan 11 tuổi Tijn Konings Lê, có mẹ là người Việt Nam luôn cảm thấy tự hào mỗi khi nhắc đến.
Đối với Tijn Konings Lê, tình yêu với Việt Nam và tiếng Việt không bắt đầu từ những bài học bắt buộc, mà từ chính gia đình, từ những câu chuyện ông bà kể, những lời ru của mẹ và những kỷ niệm về quê hương.
Sinh ra và lớn lên ở Hà Lan, có bố là người Hà Lan và chỉ mang trong mình một nửa dòng máu Việt Nam, nhưng với Tijn Konings Lê, Việt Nam vẫn luôn là một phần rất gần gũi trong cuộc sống.
“Con năm nay 11 tuổi. Con sinh ra và lớn lên ở Hà Lan, dù bố con là người Hà Lan và con chỉ có 50% là người Việt thôi, nhưng con vẫn thấy Việt Nam chính là quê hương của con và con cảm thấy rất gần gũi với Việt Nam.”
Có thể nói được 4 thứ tiếng, mỗi năm chỉ theo mẹ về Việt Nam một đến hai lần, nhưng Tijn Konings Lê lại dành một tình yêu đặc biệt cho tiếng Việt và những gì thuộc về quê hương của mẹ: từ ẩm thực, văn hóa, lịch sử đến âm nhạc. Và tình yêu ấy được cậu bé thể hiện bằng chính tiếng Việt của mình.
(Konings hát: “Thịnh vượng Việt Nam sáng ngời”)
Điều khiến mẹ của Konings bất ngờ là qua mỗi lần trở về Việt Nam, cậu bé 11 tuổi ngày càng trở nên gắn bó với quê hương, như thể Việt Nam đã trở thành một phần tự nhiên trong con người mình.
“Tôi cảm thấy rất xúc động và rất là vui bởi vì đã cảm thấy cháu đã không phụ công sức mình bỏ ra và cảm thấy cháu đúng là một phần của Việt Nam. Cháu luôn luôn là hướng về Việt Nam và luôn hòa nhập. Và cháu cũng rất là cởi mở với tất cả các văn hóa, tiếp cận các văn hóa của Việt Nam mình.”
Với Konings, tình yêu tiếng Việt không bắt đầu từ những bài học trên lớp, mà đến từ những câu chuyện, lời ru và những kỷ niệm gia đình.
“Thực ra là tiếng Việt đến với con một cách rất tự nhiên và con không bao giờ nghĩ là con phải học tiếng Việt cả, con chỉ muốn học tiếng Việt thôi ạ. Từ bé mẹ và ông bà đã kể cho con những câu chuyện, đã hát bài hát ru cho con, và con còn nhớ ông bà mua bộ chữ cái cho con để con vui chơi bằng tiếng Việt và con cũng rất thích nó. Và con nghĩ là vì vậy mà con lại yêu tiếng Việt và Việt Nam như thế ạ.”
Từ những câu chuyện ông bà kể, những lời ru mẹ hát và bộ chữ cái ngày nào, tiếng Việt đã lớn lên cùng Koning một cách thật tự nhiên. Để hôm nay, mỗi lần trở về Việt Nam, cậu bé Hà Lan ấy lại tìm thấy ở đây một điều gì đó rất thân thuộc. Có lẽ, quê hương đôi khi bắt đầu từ những điều giản dị như thế: một tiếng ru, một câu chuyện, và những con chữ được gìn giữ qua mỗi thế hệ./.)